CÁC HUYỆN - THỊ XÃ - THÀNH PHỐ

Huyện Khánh Vĩnh

Khánh Vĩnhhuyện miền núi và bán sơn địa nằm ở cực Tây tỉnh Khánh Hòa, phía bắc giáp thị xã Ninh Hòa và tỉnh Đak Lak, phía tây là tỉnh Lâm Đồng, phía nam giáp huyện Khánh Sơn và tỉnh Ninh Thuận, phía đông giáp huyện Diên Khánh.

 
Bản đồ hành chính huyện Khánh Vĩnh

Huyện có diện tích 1.165 km² với dân số là 36.024 người, mật độ dân cư: 30.9 người/km2 Huyện lỵ đặt tại Thị trấn Khánh Vĩnh nằm trên tỉnh lộ 652, cách thành phố Nha Trang 30 km về hướng Tây. Ngoài ra huyện còn bao gồm các xã: Khánh Hiệp, Khánh Bình, Khánh Đông, Khánh Trung, Khánh Thượng, Khánh Nam, Giang Ly, Sơn Thái, Liên Sang, Cầu Bà, Khánh Thành, Khánh Phú và Sông Cầu.

Địa phận huyện nằm ở đầu nguồn của sông Cái Nha Trang với diện tích rừng chiếm 90% diện tích tự nhiên. Dân cư chủ yếu sống bằng nghề nông nghiệp và lâm nghiệp. Dân cư Khánh Vĩnh chủ yếu là các dân tộc thiểu số, trên địa bàn huyện có 15 dân tộc đang cùng sinh sống. Theo điều tra dân số năm 2012, toàn huyện có 17.464 người Raglai chiếm 48.5% dân số toàn huyện, người Kinh có khoảng 9512 người chiếm 26,4% dân số, ngoài ra huyện còn có 5078 người Cơ Ho (14,01%) (chủ yếu là nhóm Cơ Ho String nên đôi khi bị gọi nhầm là người Xtiêng), 1655 người Ê Đêchiếm 4,6%, 1286 người Tày chiếm 3,6%, 720 người Nùng và 209 người Mường. Người Kinh sinh sống trải đều trong toàn huyện nhưng tập trung đông ở thị trấn Khánh Vĩnh (chiếm gần 60% dân số thị trấn) cùng với các xã Khánh Đông, Khánh Bình... Người Kinh cũng chiếm đa số tại các xã, thị trấn phía Đông của huyện như Sông Cầu (88.9%), Khánh Đông (73.6%) và Thị trấn Khánh Vĩnh (60.4%). Người Raglai sinh sống ở hầu hết các xã, thị trấn trừ xã Giang Ly. Người Cơ Ho (T’Rin) sinh sống tập trung ở các xã phía Nam của huyện và chiếm đa số ở các xã Cầu Bà , Sơn Thái và Giang Ly người Ê Đê chủ yếu sinh sống ở khu vực Tây Bắc của huyện, giáp ranh với tỉnh Đăk Lăk. Các dân tộc Tày, Nùng, Mường... chủ yếu di cư từ miền Bắc vào sinh sống trong các năm gần đây họ tập trung chủ yếu tại các xã phía Bắc của huyện. Đồng bào các dân tộc thiểu số đã có cuộc sống định canh định cư, đã có tập quán sản xuất lúa nước tương đối ổn định và đang phát triển trồng mía thành vùng chuyên canh cây nguyên liệu tập trung theo quy hoạch của tỉnh.


Ngã 5 thị trấn Khánh Vĩnh.

Khánh Vĩnh là huyện mới của tỉnh Khánh Hòa được tách ra từ huyện Diên Khánh cũ theo Quyết định số 189 HĐBT ngày 27-6-1985 của Hội đồng Bộ trưởng. Trong hai cuộc trường kỳ kháng chiến, Khánh Vĩnh là căn cứ địa cách mạng của quân dân Khánh Hòa với các địa danh hào hùng như sân bay dã chiến Hòn Xã, Hòn Nhạn, Soi Mít, Hòn Dù, buôn Gia Lê, Hòn Bà và căn cứ lịch sử Hòn Dữ.

Khoáng sản của Khánh Vĩnh có thiếc, cao lanh... song sản phẩm chủ yếu của Khánh Vĩnh phải nói đến các loại gỗ quí hiếm. Tổng trữ lượng gỗ của rừng Khánh Vĩnh lên đến 10 triệu m3, trong đó 9 triệu m3 tập trung ở rừng rậm và rừng trung bình.

Khánh Vĩnh có địa hình chủ yếu là đồi núi và phân thành 2 khu vực chính. Khu vực phía Đông, dọc theo lưu vực các phụ lưu của sông Cái chủ yếu là các đồi thấp, khu vực phía tây và phía Nam chủ yếu là các núi cao với nhiều đỉnh núi cao từ 1500  m đến trên 2000  m, trong đó có Đỉnh Hòn Giao (2062  m2) là đỉnh núi cao nhất tỉnh Khánh Hòa. Núi sông Khánh Vĩnh rất hùng vĩ, tạo ra các kỳ quan thiên nhiên như: thác Ngựa, thác Hòn, thác Giang Bay... có nhiều tiềm năng phát triển thủy điện, kết hợp với thủy lợi và cải tạo nguồn nước cho hạ lưu sông Cái Nha Trang.

Các tổ chức kinh tế lớn của huyện chủ yếu là các lâm trường (Sông Khế, Sông Giang...) đang góp phần bảo vệ và trồng mới diện tích rừng, bảo vệ nguồn sống cho cộng đồng, góp phần phòng chống và giảm nhẹ tác hại của thiên tai.

Các tin khác